Công hay tư?

By Trần Hữu Ủy

Điểm khác nhau giữa thu nhập 30 triệu và thu nhập 3 triệu là gì? Nói chung người có thu nhập 30 triệu biết chắc rằng giá trị gia tăng mà họ làm ra sẽ hơn 30 triệu đồng còn khó có thể biết giá trị gia tăng của người có thu nhập 3 triệu cao hơn bao nhiêu so với thu nhập của họ.

Trong thời bao cấp sẽ bị xem là có vấn đề nếu đặt câu hỏi nên chọn khu vực công hay khu vực tư để làm việc vì chỉ có kinh tế Nhà nước và kinh tế tập thể được công nhận chính thức. Hơn thế mọi quyền lợi tiêu chuẩn đều gắn với một chỗ làm trong khu vực công. Làm việc trong khu vực công được đồng nhất với sự ổn định và có tương lai. Tư tưởng này hiện vẫn còn tồn tại ở một số người nhất là những nơi mà các quan hệ thị trường chưa thực sự đi vào mọi ngóc ngách của cuộc sống. Tuy nhiên theo thời gian tư tưởng trên đã thay đổi ở rất nhiều. Hơn thế hiện đang có không ít người (kể cả những người ở vị trí khá cao) rời Nhà nước để làm việc cho khu vực kinh doanh hay nhiều người sau khi học xong ở nước ngoài không muốn trở về nước làm việc.

Tại sao vậy?
Nhiều người lên tiếng chỉ trích những người bỏ công làm cho tư chỉ vì tiền không vì cái chung và không có tinh thần yêu nước. Do vậy giải pháp là cần phải tăng cường giáo dục tinh thần yêu nước và yêu nghề để con người bớt vị kỷ hơn. Ở đây có hai điều nên bàn về cách tiếp cận này.

Thứ nhất khoa học hành vi chỉ ra rằng vị kỷ thuộc về vấn đề bản chất của con người. Ai không vì lợi ích cá nhân không ích kỷ thì người đó sẽ là thánh. Trên thực tế số người được coi là thánh rất ít. Hầu hết mọi người khi đi làm chỉ mong muốn hai điều đó là thu nhập cao và cơ hội thăng tiến. Nói rộng ra một chút là hầu hết mọi người tồn tại trên cõi đời này đều mong muốn có một cuộc sống sung túc và được xã hội công nhận hay tôn vinh. Việc lựa chọn hay quyết định làm việc ở đâu đó phụ thuộc vào công thức:

Việc làm = Thu nhập + Cơ hội thăng tiến

Điểm khác nhau giữa thu nhập 30 triệu và thu nhập 3 triệu là gì? Nói chung người có thu nhập 30 triệu biết chắc rằng giá trị gia tăng mà họ làm ra sẽ hơn 30 triệu đồng còn khó có thể biết giá trị gia tăng của người có thu nhập 3 triệu cao hơn bao nhiêu so với thu nhập của họ.

Thứ hai về vấn đề vì cái chung hay khái niệm yêu nước hay đóng góp cho xã hội. Không nhất thiết phải làm việc trong nước hay làm ở khu vực Nhà nước thì yêu nước hơn.

Trên thực tế vai trò của khu vực kinh doanh là tạo ra phần lớn của cải cho xã hội trong khi vai trò của Nhà nước là sửa chữa những khiếm khuyết của thị trường và tạo ra một sự phân phối của cải trong xã hội một cách công bằng hơn cũng như có những chính sách để nguồn lực của xã hội được sử dụng một cách hiệu quả hơn trong một số trường hợp.

Một người có đóng góp tích cực hơn cho xã hội khi anh ta tạo ra một giá trị gia tăng hơn 30 triệu đồng hay khi anh ta tạo ra giá trị gia tăng hơn 3 triệu đồng?

Một người được đào tạo bài bản khi làm việc ở bên ngoài tạo ra giá trị gia tăng cho nhân loại hơn 200 nghìn USD một năm và chuyển về nước 20 nghìn USD hay anh ta quay về nước không phát huy được sở trường của mình mà chỉ tạo ra một giá trị gia tăng khiêm tốn cho xã hội ở mức 10 nghìn USD một năm và nhận mức lương 3 nghìn USD?

Hầu hết mọi người đều chọn cách có đóng góp lớn hơn cho xã hội vì khi đó họ sẽ có một cuộc sống sung túc hơn hơn và được xã hội tôn vinh.

Khi nào thì người ta chọn công?
Thu nhập chỉ là một cấu phần của công thức chọn việc làm của mỗi người. Khi quyết định chọn một việc nào đó đều xem xét đến tương lai của công việc mà hiểu một cách đơn giản là cơ hội thăng tiến.

Trong điều kiện bình thường ai cũng biết rằng thu nhập “danh chính ngôn thuận” khi làm ở khu vực công thường thấp hơn ở khu vực tư một cách đáng kể. Một người quyết định làm ở khu vực công thường là do những lý do (1) có cơ hội thăng tiến tốt để bù đắp cho phần thiệt thòi của thu nhập thấp; (2) có cơ hội kiếm thêm thu nhập qua việc dựa vào vị trí đang làm việc để làm thêm hoặc áp lực không lớn thôi kệ cứ có cái chân trong Nhà nước còn lại thu nhập chính là “chạy ngoài”; và (3) không thể xin việc ở khu vực tư nhưng lại có “điều kiện” để xin vào khu vực Nhà nước.

Nhìn vào cách thức thiết kế và vận hành chính sách ở mỗi quốc gia chúng ta có thể thấy được những đối tượng nào sẽ làm ở khu vực Nhà nước những đối tượng nào sẽ làm ở khu vực ngoài Nhà nước. Tuy nhiên điều cần lưu ý là để một đất nước phát triển cần có một khu vực kinh doanh năng động một Nhà nước mạnh và một xã hội công dân cởi mở. Trên nguyên tắc nước chảy vào chỗ trũng nên trong hầu hết các trường hợp những người có khả năng thường tập trung nhiều ở khu vực kinh doanh (trừ một số trường hợp ngoại lệ như Singapore chẳng hạn). Do vậy muốn Nhà nước mạnh thì cần phải có nhiều người có khả năng chấp nhận làm việc ở khu vực Nhà nước.

Như vậy vấn đề đi hay ở của một người không thể sử dụng công cụ tuyên truyền giáo dục vì hình như chưa có nước nào thành công với công cụ này mà cần phải có những công cụ tác động trực tiếp đến lợi ích và chi phí của việc lựa chọn. Một môi trường làm việc tốt với một cuộc sống được đảm bảo là ưu tiên số một để thu hút nguồn nhân lực chứ không phải những khẩu hiệu tuyên truyền sáo rỗng hay chính sách bề nổi mà nhiều người ví rằng trên thì trải thảm nhưng dưới thì đầy gai.

Huỳnh Thế Du

Nguồn: http://tiasang.com.vn/

More...

BĐS nghỉ dưỡng: Đầu tư dài hơi hưởng lợi dài hạn

By Trần Hữu Ủy

Trong khi thị trường bất động sản chung có dấu hiệu trầm xuống thì bất động sản nghỉ dưỡng lại có một lối đi khác khi rất nhiều dự án khá đắt hàng. Các nhà đầu tư dường như không quan tâm nhiều đến tính thanh khoản trên thị trường mà họ đang hướng tới những giá trị trong dài hạn.

Ít lướt sóng

Chủ đầu tư Khu nghỉ dưỡng sinh thái Flamingo Đại Lải vừa giới thiệu và mở bán mẫu biệt thự Hoàng Yến. Mức giá khởi điểm cho mỗi biệt thự khoảng 14 tỷ đồng nhưng nhiều khách hàng vẫn quan tâm đầu tư để sở hữu một biệt thự nghỉ dưỡng tại một khu vực thuận tiện đi lại và không quá xa trung tâm Hà Nội.

Sau hai đợt mở bán mẫu biệt thự Thiên Yên và Thiên Hạc từ 2010 cộng với sự quan tâm của nhiều nhà đầu tư nên chủ đầu tư dự án tỏ ra rất tin tưởng vào khả năng thành công của đợt chào bán mới dù diễn biến thị trường chung có khó khăn.

Trong khi đó mới đây dự Country house với sản phẩm là biệt thự ngoại thành ở Ba Vì - Hà Nội đã nhanh chóng bán được toàn bộ sản phẩm chỉ một thời gian ngắn sau khi chào bán. Cùng trào lưu này nhiều bất động sản nghỉ dưỡng ở Miền Bắc cũng đã ra hàng và bán khá tốt trong dịp này.

Ở phía Nam nhiều dự án cung đã bắt đầu chào hàng như các dự án ven biển: Blue Sapphire tại bờ biển Chí Linh dự án Vũng Tàu Condotel Starcity Nha Trang; dự án căn hộ nghỉ dưỡng ven biển The Summit ở Đà Nẵng... Đến các dự án nghỉ dưỡng như Khu đô thị thương mại dịch vụ Suối Son tại xã Giang Điền tỉnh Đồng Nai với các nhà phố thương mại và biệt thự cũng đã được chào bán... So với không khí trầm lắng của thị trường nói chung thì sự nhôn nhịp chào bán ở các dự án BĐS nghỉ dưỡng như là một nét riêng đáng chú ý của thị trường.

Đáng nói hơn theo ghi nhận ban đầu các dự án này đều thu hút được sự thu hút sự quan tâm và nhiều dự án nhận được tỷ lệ giữ chỗ khá cao dù giá bán xếp vào hàng đắt đỏ và đa phần đều chỉ được thuê hoặc sở hữu trong 50 năm.

Việc bất động sản nghỉ dưỡng có được không khí khả quan trong bối cảnh thị trường bất động sản chung đang khó khăn cho thấy nguồn tiền trên thị trường vẫn có sức sống riêng nếu đáp ứng được nhu cầu của nhà đầu tư.

Lý giải điều này chuyên gia đến từ CBRE Việt Nam cho rằng so với các kênh đầu tư: ngoại tệ vàng chứng khoán thì địa ốc đặc biệt là bất động sản nghỉ dưỡng tại Việt Nam vẫn đầy tiềm năng và đang ngày càng thu hút nhiều nhà đầu tư. Đa phần những khách hàng quyết định mua căn nhà thứ hai này đều là nhà đầu tư nội địa và có khả năng chi trả bằng tiền mặt.

Còn đối với những người trong cuộc việc đổ vốn lớn vào bất động sản nghỉ dưỡng thời điểm này như là một cách đầu tư đạt nhiều mục đích. Trước hết đầu tư vào bất động sản nghĩ dưỡng đối với nhiều người nhằm đáp ứng nhu cầu thực về đời sống. Thị trường có dấu hiệu chững lại giá cả trở nên phù hợp hơn thì việc chọn mua cho mình một tài sản và biến đó thành căn nhà để nghỉ ngơi như một cách đầu tư cho chất lượng cuộc sống và đẳng cấp của mình.

Không những thế đối với những người trường vốn trong lúc các phân khúc khác chưa có sự rõ ràng về xu hướng giá cả thì bỏ tiền vào bất động sản nghỉ dưỡng như là một cách đầu tư dù không sinh lợi nhanh nhưng có một sự bảo đảm. Bởi vì với sự tăng trưởng về thu nhập và số lượng người có tiền nhu cầu bất động sản nghỉ dưỡng ở Việt Nam chắc chắn sẽ ngày càng lớn. Trong khi đó việc phát triển bất động sản nghỉ dưỡng không phải dễ dàng như các loại hình khác khi đòi hởi các điều kiện cảnh quan và diện tích phù hợp. Mà những điều kiện như thế ngày càng khó.

Chính vì thế tâm lý đầu tư và bất động sản nghỉ dưỡng nhất là ở biển và vùng ven đô thị lớn của nhiều nhà đầu tư thường có đặc tính chiếm chỗ mà khá dài hơi chứ ít lướt sóng. Họ tin rằng giá của loai hình này sẽ tăng mạnh trong thời gian tới khi điều kiện phát triển ngay càng khó nhu cầu lại tăng lên thì đó chính là cơ hội.

Vừa ở vừa kinh doanh

Hơn thế bất động sản nghỉ dưỡng luôn được liên kết với các ngành: du lịch dịch vụ có thể làm tăng giá trị nhà đất. Hơn thế ngoài việc ở nhiều người còn kỳ vọng đến việc phát triển kinh doanh từ các bất động sản của mình để làm gia tăng giá trị sản phẩm. Có lẽ nhờ thế đầu tư vào bất động sản nghỉ dưỡng đang là cuộc chơi của những người sẵn tiền và dám tính chuyện thu lợi trong dài hạn. Ngoài những nhà đầu tư rồi bán lại khi có lợi thì việc nhiều nhà đầu tư mua để sử dụng đồng thời kinh doanh là một hướng mở cho đầu tư bất động sản.

Đáp ứng như cầu đó hiện nay các chủ dự án đã triển khai dịch vụ ủy thác quản lý bất động sản nhằm giúp cho chủ sở hữu tận dụng một cách hiệu quả nhất toàn bộ thời gian nhàn rỗi tài sản của mình. Theo đó Ngoài việc sử dụng để nghỉ dưỡng họ còn có thể cho thuê theo hình thức giao trọn gói cho chủ đầu tư quản lý và chia lợi nhuận theo tỷ lệ thỏa thuận. Điều này giúp những người sở hữu ngoài việc nhận được lợi nhuận từ việc cho thuê tài sản căn biệt thự còn được đơn vị quản lý chuyên nghiệp bảo trì và coi sóc một cách tốt nhất trong suốt thời gian chủ sở hữu không có mặt tại đây.

Số tiền mà gia chủ nhận được từ việc ủy thác quản lý không hề ít. Tại Flamingo Đại Lải số tiền nhận được có thể lên đến 1 tỷ đồng/năm theo tính toán của chử đầu tư dự án. Trong khi đó chủ đầu tư Condotel Starcity Nha Trang cho biết với suất đầu tư khoảng 1 2 -1 5 tỷ đồng/căn thì trong 13 năm khách hàng có thể hoàn vốn chưa tính đến giá trị bất động sản gia tăng theo thời gian.

Kinh doanh ủy thác quản lý cho thuê bất động sản được hình thành và phát triển từ các nước Âu - Mỹ từ khá lâu và đang được áp dụng tại nhiều dự án của Việt Nam. Mục đích của loại hình kinh doanh này là tối đa hóa lợi nhuận từ bất động sản mà họ chưa có nhu cầu sử dụng. Chủ sở hữu là người sở hữu toàn phần tài sản trong dài hạn và nhận được thu nhập cho thuê từ đơn vị đại diện quản lý cho thuê còn đơn vị quản lý được ủy thác quản lý cho thuê có toàn quyền sử dụng tài sản đó trong thời gian ủy thác và thu được phí quản lý từ người chủ sở hữu bất động sản.

Tỷ lệ chia lợi nhuận dự kiến giữa 2 bên là 60/40 (chủ sở hữu hưởng 60% lợi nhuận). Xem ra một hình thức sinh lời đôi bên cung hưởng này khiến cho cả hai cùng hài lòng. Cùng với lợi ích  trực tiếp về việc gia tăng giá trị cuộc sống lại có thể kiếm lời khi giá cả tăng lên thì có được nguồn thu ổn định thông qua ủy thác là một lý do để bất động sản nghỉ dưỡng thêm hấp dẫn.

Những khởi động đầu tiên của hình thức kinh doanh này có thể coi là những tín hiệu tích cực cho sự phát triển mạnh mẽ của ngành kinh doanh bất động sản nghỉ dưỡng và kinh doanh ủy thác. Vấn đề là các chủ đầu tư các khu nghỉ dưỡng và bất động sản cần sớm nhìn ra những nhu cầu tiềm ẩn của khách hàng và tập trung kết hợp phát triển sản phẩm nhằm gia tăng lợi ích cho khách hàng một cách đa dạng hơn. Đặc biệt khách hàng sẽ yên tâm hơn nếu được sở hữu bất động sản một cách dài hạn chứ không có thời hạn như hiện nay.

Tác giả: Minh Sơn

Theo http://vef.vn

More...

Mô hình uỷ thác quản lý cho thuê bất động sản

By Trần Hữu Ủy

Ngành kinh doanh uỷ thác quản lý cho thuê bất động sản được hình thành và phát triển từ các nước Âu – Mỹ từ khá lâu và đang được áp dụng tại nhiều dự án của Việt Nam.
Rental management được hiểu là việc chủ sở hữu một bất động sản (nhà biệt thự đất đai nói chung…) ủy quyền cho một đơn vị làm đại diện độc quyền (agent) cho thuê marketing BĐS cũng như việc sử dụng của chủ sở hữu trong thời gian xác định trước. Mục đích chính là việc tối đa hóa lợi nhuận từ bất động sản mà họ chưa có nhu cầu sử dụng.

 

 

Chủ sở hữu là người sở hữu toàn phần tài sản trong dài hạn và nhận được thu nhập cho thuê từ đơn vị đại diện quản lý cho thuê còn đơn vị Quản lý được ủy thác quản lý cho thuê có toàn quyền sử dụng tài sản đó trong thời gian giao ước (hợp đồng ủy thác) và thu được phí quản lý từ Người chủ sở hữu bất động sản.

Ngành kinh doanh Rental management đã trở thành một hoạt động chính của các tập đoàn phát triển bất động sản trên toàn thế giới và ngày càng hoàn thiện mang lại tối đa lợi ích cho khách hàng qua sự chuyên nghiệp của các tập đoàn bất động sản hàng đầu thế giới như: CBRE Savills…

Trong lĩnh vực Bất động sản tại Việt nam bên cạnh Rental management một thuật ngữ cũng được nhắc tới gần đây tại Việt nam là Timeshare (hoặc Timesharing). Timeshare được định nghĩa là việc mua quyền sở hữu một bất động sản trong một khoảng thời gian nhất định và trong một khoảng địa lý được chọn lựa.Quyền mua Timeshare đã phát triển thành một ngành kinh doanh và được rất nhiều các thương hiệu khách sạn resort và những nhà đầu tư các khu du lịch nghỉ dưỡng như:Marriott Disney Hilton... tập trung phát triển và đưa vào bộ phận sản phẩm chính thức để bán cho khách hàng của họ.

Khách hàng mua hay tham gia một chương trình bất động sản Timeshare khi khách hàng có nhu cầu sở hữu hay sử dụng một bất động sản nào đó (cụ thể là Villa) trong 1 khoảng thời gian cụ thể (Theo ngày theo tuần hay tháng) cho bất kì mục đích nào ( nghỉ ngơi hay tổ chức đón tiếp bạn bè) tại một khu resort. Các sản phẩm Timeshare được phát triển theo nhiều gói khác nhau nhằm thỏa mãn các loại nhu cầu của khách hàng từ hình thức cố định theo tuần (Fixed – week) linh hoạt theo tuần (Float –week) cho tới dạng Câu lạc bộ (Vacation club) tính điểm hệ số tích lũy cho các thành viên (member).

Tại Việt nam ngành công nghiệp Rental management và Timeshare còn khá non trẻ khởi đầu do các tập toàn khách sạn và quản lý bất động sản nước ngoài triển khai.Có thể kể đến các khu nghỉ dưỡng đã cung cấp các dịch vụ và sản phẩm này như: Hồ Tràm Sanctuary The Nam Hai Furama resort tại miền Trung dự án Flamingo Đại Lải resort Tản Viên resort tại Hà Nội.

Đặc biệt tại Việt Nam mô hình Timeshare ít có lợi thế hơn so với Rental managerment bởi tập quán sở hữu của người Việt rất lớn. Với timeshare chỉ sở hữu trong một khoảng thời gian nhất định khiến cho Chủ sở hữu không cảm thấy đó là bất động sản của mình bất động sản sẽ thuộc quyền sở hữu của người khác khi hợp đồng timeshare hết hiệu lực. Còn với Rental management chủ sở hữu vẫn bảo toàn được toàn bộ tài sản cho đến khi chuyển nhượng cho người khác.

Với sự kết hợp 2 sản phẩm Rental management và Timeshare Lợi ích mang lại cho chủ nhân của các bất động sản chính là không còn phải chịu các chi phí bảo dưỡng chăm sóc khu biệt thự mà còn nhận được thu nhập từ việc cho thuê và hưởng lợi từ sự tăng trưởng bất động sản trong tương lai.

Đây có thể coi là những tín hiệu tích cực cho sự phát triển mạnh mẽ của ngành kinh doanh Rental management và Timeshare khi Chủ đầu tư các khu nghỉ dưỡng và bất động sản đã nhìn ra những nhu cầu tiềm ẩn của khách hàng và tập trung kết hợp phát triển sản phẩm nhằm gia tăng lợi ích cho khách hàng.

Thế Anh
Theo www.dothi.net

More...

Đối thoại Nguyên Ngọc - Vũ Thành Tự Anh “Vóc dáng tự do tinh thần độc lập”

By Trần Hữu Ủy

Nguyễn Thu Phương

“Triết lý giáo dục nói nôm na ra là chúng ta định xây dựng và thực hiện nền giáo dục này để làm gì? Với nền giáo dục này chúng ta muốn đào tạo nên những con người như thế nào đây? Chúng ta định đào tạo nên những con người tự do biết suy nghĩ và có suy nghĩ độc lập từ đó là những con người sáng tạo hay đào tạo nên những con người chỉ biết chấp hành vâng lời phục tùng hết sức dễ bảo…”. Đây là những lời mở đầu cho cuộc đối thoại giữa nhà văn Nguyên NgọcTiến sĩ Vũ Thành Tự Anh ( Phó giám đốc phụ trách chương trình giảng dạy kinh tế Fulbrigh Việt Nam) về sự vận động của giáo dục Việt Nam thế kỷ XXI – Một hình dung về con người cân đối hài hòa giữa thể chất và trí tuệ với bản lĩnh tư duy độc lập để lựa chọn đường đi cho chính mình.


Một nền giáo dục tự do

Nhà văn Nguyên Ngọc ( NN): Triết lý giáo dục sẽ chi phối chỉ đạo toàn bộ các khâu các lĩnh vực cụ thể của giáo dục. Kiểu triết lý giáo dục nào thì đưa đến kiểu nội dung phương châm phương pháp tổ chức giáo dục đó. Vấn đề của Việt Nam là nên có một triết lý giáo dục như thế nào? Triết lý giáo dục hiện thời có vấn đề gì không? Và nếu có vấn đề thì có phải thay đổi nó không? Thay đổi như thế nào đây?

Vũ Thành Tự Anh ( VTTA): Tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm hệ thống giáo dục sẽ đào tạo một con người như thế nào? Tôi muốn bổ sung thêm trong điều kiện hiện nay thì Việt Nam càng phải nghĩ nhiều hơn đến triết lý giáo dục. Bên cạnh đó triết lý giáo dục không phải là vấn đề của riêng Bộ GD – ĐT mà nó là hệ thống con nằm trong “hệ thống lớn” hơn. Muốn xây ngôi nhà tốt thì toàn bộ nguyên liệu thiết kế trang trí phải tương ứng với ngôi nhà đó.

NN: Đương nhiên chuyện giáo dục không chỉ là một cái gì của riêng nó. Giáo dục là hệ thống con nằm trong hệ thống mẹ là toàn xã hội chịu sự chi phối tất yếu của hệ thống mẹ ấy. Triết lý của nền giáo dục tất yếu phải chịu sự chi phối từ triết lý chung của xã hội mà nó là con đẻ. Vậy vẫn đề đặt ra là khi hệ thống mẹ còn chưa có sự chuyển biến đáng kể thì có phải hệ thống con cứ đành chịu bị động một mực nằm chờ không?

Theo tôi hệ thống mẹ chi phối hệ thống con là một quy luật nhưng tác động phản hồi của hệ thống con lên hệ thống mẹ góp phần làm lay động chuyển đổi hệ thống mẹ cũng lại là một quy luật. Điều này càng đặc biệt đúng với giáo dục. Giáo dục cần và có thể góp phần làm chuyển động xã hội.

Trong lịch sử từng có nhiều cuộc cách mạng xã hội bắt đầu từ giáo dục. Chúng ta biết chẳng hạn chính các nhà tư tưởng lớn cũng là những nhà giáo dục tiên phong như Jean Jacques Rousseau là những người đã chuẩn bị cho các cuộc cách Pháp 1789. Nhật Bản thời Minh Trị cũng là một ví dụ sinh động và hùng hồn về vai trò tiên phong của giáo dục làm thay đổi xã hội. Những cuộc “hóa rồng” của các nước và vùng lãnh thổ châu Á trong thời hiện đại như Hàn Quốc Singapore Đài Loan… đều bắt đầu từ giáo dục. Trước hết là thay đổi triết lý giáo dục.

VTTA: Phẩm chất quan trọng nhất của con người mà triết lý giáo dục phải hướng tới là tự do. Nếu không tự do thì sẽ không thích ứng với điều kiện kinh tế xã hội trong thời kỳ hội nhập sâu rộng như hiện nay. Bên cạnh tự do thì phải có tiếng nói sáng tạo phải chịu trách nhiệm trước bản thân trước xã hội và biết tôn trọng người khác. Tức là sự tự do của anh có thể đảm bảo với một điều kiện là anh không xâm phạm tự do của người khác.

NN: Tôi cũng đồng ý với anh là giáo dục là phải đào tạo ra những con người tự do tự mình đi tìm chân lý sự thật. Nói theo một cách nào đó sống tức là lựa chọn. Con người tự do là con người có ý chí và có khả năng tự mình lựa chọn chứ không phải chịu sự áp đặt của người khác dù là ai trong lựa chọn. Và khi đã lựa chọn thì tự mình chịu trách nhiệm về sự lựa chọn đó…

Vừa rồi tôi có dự một cuộc hội thảo về cách xưng hô trong trường đại học tại Đại học Hoa Sen ở đấy người ta đã thảo luận về việc có nên để sinh viên xưng “Tôi” trong trường đại học hay không ? Theo tôi việc đó là cần thiết. Nó tạo ra tư thế cho người sinh viên cần thiết để bắt đầu là một con người độc lập tự chủ tự chịu trách nhiệm về mình bình đẳng với mọi người trước chân lý. Tất nhiên đấy không phải là tất cả nhưng nếu không có bước đầu tiên đó thì sẽ rất khó đi tới nữa.

VTTA: Tôi nghĩ để tạo nên con người tự do thì anh ta phải có một vị thế tự do trong xã hội. Việc thiết kế chương trình phương pháp giảng dạy như bác Nguyên Ngọc nói là để tạo nên con người tự do thì cách xưng hô là bước đầu tiên để ra con người tự do theo nghĩa dưới góc độ khoa học. Bởi vì khi đi vào lâu đài tri thức thì tôi và thấy đều phải như nhau chứ không phải với người đi trước thì người đi sau phải quỵ lụy hay cảm thấy mình thấp hơn. Chuyện đó tồn tại trong xã hội tôn ti trật tự rất nặng nề như ở Việt Nam…

Tuy nhiên tôi vẫn muốn nhấn mạnh là sự bình đẳng giữa học trò và thầy giáo phải là yếu tố tiên quyết. Nếu không tạo được sự bình đẳng mà vẫn là những “tôn ti trật tự” như trước thì sự áp đặt về mặt tri thức tức ông thấy là chân lý tuyệt đối còn học trò chỉ là thụ động sao chép và ghi nhớ sẽ vẫn diễn ra. Và nếu không có sự bình đẳng sẽ không có sự trao đổi và tranh luận thì không phải là khoa học.

Tôi nghĩ người thấy phải có sự dũng cảm và tầm nhìn xa trông rộng để thực hiện một việc dù nhỏ nhất ấy. Trong trường Fullbright tôi gọi các học viên là “bạn” ngược lại họ có thể xưng “tôi” với giáo viên chuyện đó hết sức bình thường mặc dù về mặt tri thức họ không thể được so với người đào tạo hết sức bài bản nhưng khi ở phạm trù “tôi” và “các bạn” đối thoại với nhau thì hoàn toàn bình đẳng. Thế nên tôi nghĩ vấn đề là ở nhận thức của người thầy chứ đừng đổ tại sinh viên.

NN: Đúng vậy. Một ít kinh nghiệm vừa qua đã cho tôi thấy sự thay đổi ở người thầy lại khó hơn là ở sinh viên. Chính người thầy phải chủ động tạo ra sự bình đẳng về tư thế của con người trước chân lý thì mới làm thay đổi được tình hình.

VTTA: Chúng ta phải nhận thức rất rõ điều kiện xã hội và điều kiện lịch sử mình đang có vì trong thế giới có tính toàn cầu hóa giao thoa nhanh mạnh và luôn luôn thay đổi như thế thì chắc chắn không thể chuẩn bị tất cả mọi thứ cho con người.

Vậy thì anh phải chuẩn bị những cái cơ bản nhất đó là khả năng tự đưa ra lựa chọn và năng lực lựa chọn tự mình chịu trách nhiệm. Hệ thống giáo dục này không nói là anh phải chọn A hay chọn B đỏ hay đen mà phải cung cấp cho họ năng lực để họ có khả năng đưa ra sự lựa chọn của mình một cách thông minh. Đây là sứ mệnh của hệ thống giáo dục.

Thứ hai là trong quá trình chọn lựa người ta phải linh hoạt tức là khi mình đối diện với một môi trường thay đổi liên tục thì mình không thể suy nghĩ một chiều không thể mình đúng mà mọi người sai mà phải chấp nhận một nền “tri thức mở” hơn theo nghĩa có thể đúng và có thể sai. Cá nhân học sinh phải có tính sáng tạo có khả năng tiếp nhận tư duy bất định. Với một thế giới như thế anh phải có một tư duy như thế nếu không anh sẽ tự diệt tự đào thải anh ra khỏi cuộc sống.

NN: Đúng vậy với một thế giới luôn bất định như thế thì sứ mệnh của giáo dục không chỉ là trang bị cho con người chủ yếu là kiến thức (vì kiến thức là vô tận lại luôn biến đổi và phát triển và trên đời này không ai có độc quyền chân lý cả) mà là trang bị cho họ phương pháp để họ tự biết và dám tự mình chiếm lĩnh lấy kiến thức tự mình đi tìm lấy những gì mình tin là chân lý và sống làm việc theo những chân lý đó.

Những con người như vậy là những con người tự do có năng lực tư duy độc lập giàu khả năng và ý chí sáng tạo nền tảng của một xã hội tự do và phát triển. Xin nhấn mạnh lại chữ “dám” theo tôi đấy là một từ rất quan trọng. Người dám tự mình đi tìm chiếm lĩnh lấy kiến thức chân lý là người không tin một cách tiên nghiệm như một niềm tin tôn giáo rằng có những chân lý tuyệt đói bất biến được rao giảng như tín điều đặc kín trong các sách giáo khoa dày cộp. Con người đó dám tự mình đi khám phá thế giới với những phương pháp mà nhà trường đã trang bị gợi ý cho họ. Đó là những con người tự do sâu sắc từ bên trong.

Tôi nghĩ đó chính là điều chúng ta tha thiết mong ở lớp trẻ của chúng ta có được một lớp trẻ như vậy một lớp trẻ thật sự lành mạnh về tinh thần và trí tuệ có bản lĩnh vững chắc đầy tự tin thật sự độc lập và tự do trong chính mình như vậy thì có thể hoàn toàn tin chắc ở tương lai tươi sáng của dân tộc.


“Lý thuyết trò chơi” trong thay đổi giáo dục

NN: Nền giáo dục của chúng ta hiện nay quả như một con bệnh nặng và trầm kha và lâu nay đã có nhiều thầy thuốc đưa ra những đơn thuốc khác nhau. Về đại thể có thể có hai hướng đề xuất giải quyết: Một hướng chủ trương trên cơ sở xác định mục tiêu chiếc lược lâu dài về biện pháp nên làm từ từ chuẩn bị thật kỹ và tích cực một thời gian (có thể đến mươi năm) để cuối cùng đi đến một chuyển đổi cơ bản toàn bộ hệ thống.

Một hướng thứ hai muốn dùng biện pháp mạnh để có thể từ đột phá nhất điểm làm lay chuyển toàn bộ hệ thống có thể gây ra rối loạn tạm thời nhưng rồi sẽ điều chỉnh dần nếu không thì sẽ lần nữa chùng chình kéo dài mãi không bao giờ chuyển động được. Nên chọn thế nào giữa hai hướng đó?

Gần đây giáo sư Hoàng Tụy có nói đến ba “khối u dị dạng” của giáo dục cần phải cắt bỏ (thi cử dạy thêm – học thêm và sách giáo khoa). Tôi đồng ý về chuyện ba “khối u” đó (thật ra còn nhiều “khối u” khác có thể cũng chẳng kém nguy hiểm) và không thể chữa bằng “thuốc nam” mà chắc phải dùng đến “Tây” đến “phẫu thuật”… Trong các “khối u” đó cần chọn đúng một “khối u” kiên quyết cắt bỏ đi đương nhiên riêng “khối u” đó không giải quyết hết được vấn đề nhơng “cắt” nó đi thì sẽ làm chuyển động tất cả các bộ phận khác của “cơ thể” buộc các bộ phận khác phải chuyển động theo.

Vậy nên chọn “khối u” nào đây? Theo tôi “khối u” biểu hiện tập trung nhất rõ nhất “mưng mủ” nhất hằng năm lại làm rối mù nhức nhối cả toàn xã hội chính là “khối u” thi cử. Nó đã thực sự trở thành điều cực kỳ kỳ quặc trong nền giáo dục của chúng ta.

Theo tôi bỏ thi cử chủ trương đang được bàn tới hiện nay là điều nhất thiết phải làm và cố gắng làm càng sớm càng tốt. Trước hết cần xác định học không phải để thi như vẫn đang diễn ra vài chục năm nay mà để chiếm lĩnh tri thức. Và tri thức không phải là vô số những kiến thức chồng chất ngày càng được nhân lên đến như vô tận hàng ngày không cách gì chạy theo học thuộc lòng cho hết. Nói cho thật đúng cần học các kiến thức rồi sau đó phải biết quên chúng đi giữ lại cho được cái cốt lõi tức cách thức tư duy được thể hiện qua việc con người đã phấn đấu như thế nào để khám phá ra được kiến thức đó. Học hết phần nào thi luôn (ta gọi là kiểm tra) phần ấy sau đó cũng chẳng cần nhớ những cái quá cụ thể làm gì chủ yếu là qua đó tư duy ta được rèn luyện để từ nay về sau tự mình có thể độc lập suy nghĩ và từ đó mà hành động.

Nhân đây tôi cũng muốn nói thêm: Tại sao lại có chuyện quy định cái gọi là “điểm sàn”? Người đã học xong chương trình thì đương nhiên có quyền đi học tiếp đại học. Mỗi trường đại học chỉ nhận được một số lượng sinh viên nhất định vì khả năng nó chỉ có thế. Vậy thì nó sẽ thi tuyển theo cách của nó để chọn lấy số sinh viên vừa đủ theo khả năng của nó tính từ trên xuống dưới. Vào đại học là tuyển tuyển cho đủ số sinh viên trường mình cần. Vậy quy định điểm sàn là vô lý… Như vậy là ta lại trở lại câu chuyện lúc mở đầu: Cải cách thi cử kiên quyết bỏ cách thi hiện nay lại chính là phải xuất phát từ một triết lý giáo dục khác mới đúng…..

Trong thực tế vừa qua có thể nhận thấy những sự thay đổi như vậy không thật sự khó ở người học mà chủ yếu khó trước hết ở người dạy người thầy giáo. Đấy phải là một người thầy giáo có năng lực toàn diện có lương tâm nghề nghiệp tinh thần trách nhiệm rất cao trước học sinh là những chủ nhân trước tương lai của xã hội mà xã hội giao cho mình nhiệm vụ đào tạo thành những thành viên xứng đáng.

Ta có được những giáo viên có thể dạy theo cách này không? Tôi tin là có. Sở dĩ lâu nay họ đã không làm như vậy là vì họ ở trong một hệ thống giáo dục được chỉ đạo bằng một triết lý giáo dục hoàn toàn ngược lại bị chi phối sâu sắc bởi triết lý giáo dục đó. Tức vấn đề là ở trong cái đầu trong cách nghĩ cách quan niệm chứ không phải ở tài năng khả năng. Tôi thấy giáo viên ở các nước như vừa nói về kiến thức khả năng không hơn gì giáo viên ở ta. Họ chỉ khác ta hơn ta ở quan niệm giáo dục.

Cách giải quyết như trên cũng sẽ đưa đến chỗ giải quyết khối u thứ ba mà thầy Tụy đã nói đến: sách giáo khoa. Sách giáo khoa sẽ không phải là nhồi nhét kiến thức mà là người dẫn đường đáng tin cậy và vui vẻ cho con người lên đường đi khám phá thế giới rất đáng tò mò này.

Ngoài ra còn có những cách đáng du kích có thể chen vào hệ thống giáo dục cứng nhắc cũ kỹ vừa lạc hậu không đồng bộ vụn vặt thậm chí mâu thuẫn lẫn nhau như hiện nay. Ví dụ chúng ta có thể thành lập những trường đại học tư có thể thực nghiệm triết lý giáo dục này. Sau đó nhóm những trường học tiên phong có thể liên kết với nhau trao đổi các môn học các sinh viên nhằm tăng thêm tính đa dạng phong phú trong chương trình giảng dạy.

VTTA: Theo tôi con đường thành lập các trường đại học đi theo một triết lý như bác đã nêu ở trên sẽ còn rất khó khăn. Thứ nhất là do khuôn khổ pháp lý thể chế điều chỉnh các hoạt động giáo dục như hiện nay còn nhiều hạn chế khiến bất kỳ cái gì muốn làm mới cũng đều khó khăn. Thứ hai là vấn đề con người như tôi đã nói là nếu không có những người thầy dám chấp nhận dám dấn thân để giải phóng mình giải phóng tư tưởng học thuật… thì không thể nào có những con người tự do biết độc lập suy nghĩ sáng tạo và biết chịu trách nhiệm. Thứ ba là về cơ chế tài chính thuế má của chũng ta hiện nay không khuyến khích các hoạt động từ thiện tài trợ nghiên cứu văn hóa khoa học kỹ thuật.

Đặc biệt là quan điểm của hệ thống giáo dục Việt Nam được chế tài và thể chế hóa coi hội đồng trường đại học như hội đồng quản trị nghĩa là một công ty tư nhân đem lại lợi nhuận. Trong tiêu chuẩn các trường lớn trên thế giới thì hội đồng trường là hội đồng đưa ra những quyết định lớn nhất về mặt học thuật cũng như những hội đồng quản trị trường đại học… Hoạt động giáo dục mà có tính lợi nhuận thì hỏng!

NN: Lúc đầu trường Đại Học Phan Chu Trinh của chúng tôi cũng có mời một số nhà khoa học nhà văn hóa đến tham gia nhưng cuối cùng chúng tôi lại phải từ chối vì họ không đóng tiền sáng lập trường và theo quy định của điều lệ về trường đại học tư do nhà nước ban hành hiện nay là không được!

Như vậy theo tôi chính những quy định của nhà nước đã thể hiện tư tưởng coi đại học tư chẳng khác gì các hội buôn và nếu ở các đại học ấy xảy ra các tình trạng buôn bán giáo dục thì cũng chớ nên trách người ta! Chúng tôi chỉ biết cố gắng làm sao những thành viên trong hội đồng quản trị của chúng tôi cùng chung một mục tiêu một triết lý một phương hướng hành động chung để không biến trường đại học thành một hội buôn.

VTTA: Theo tôi chúng ta có thể áp dụng lý thuyết trò chơi trong việc thay đổi hệ thống giáo dục hiện nay. Trước tiên chúng ta có thể thay đổi “người chơi” tức là không phải ông bộ trưởng này mà là một ông bộ trưởng khác không phải trường này mà là trường mới có thể là một trường ở nước ngoài vào hoặc là một biến thể mới của hệ sinh giáo dục Việt Nam như Đại học Phan Chu Trinh. Những trường này sẽ tạo nên một nhân tố tích cực và được nhân rộng ra. Thứ hai là thay đổi “ luật chơi” hay khuôn khổ pháp lý thể chế điều chỉnh các hoạt động về giáo dục. Thứ ba là thay đổi “trọng tài” tức là người đứng ra phán xét điều anh làm là đúng hay sai phải thay đổi.

Vấn đề như bác Nguyên Ngọc vừa nói có những điều Nhà nước không quy định thì mình có thể làm như trao đổi giữa các trường sau đó vẫn về trường mình lấy bằng. Nhưng đến lúc ông trọng tài tuýt còi bảo thế là phạm luật lúc đó phải làm sao? Và một điều nữa là xã hội nhìn nhận vấn đề đó như thế nào. Vì khi xã hội cũng nhìn nhận trách nhiệm giáo dục thuần túy chỉ là do Bộ GD – ĐT như thế này.

Tư duy quan trọng hơn kiến thức

VTTA: Còn một điểm khó khăn trên con đường thực hiện triết lý giáo dục mới mà tôi muốn trao đổi với bác đó là việc dạy học theo một tinh thần mới không phải là truyền đạt tri thức mà là để thay đổi cách nghĩ của học viên. Ví dụ như các học viên theo học chương trình FulBright trước đó đã quen với cách đào tạo “chỉ đâu đánh đấy” “bảo gì nghe nấy” theo một tư duy tuyến tính còn vấn đề tri thức chỉ là phụ. Tương tự như thế làm thế nào để sinh viên trường Đại học Phan Chu Trinh suy nghĩa đúng và làm khác so với những người đã được họ đào tạo cũng là điều đáng phải bàn.

NN: Cái này rất khó và đòi hỏi ở những người dạy phải kiên trì. Người thầy vô cùng quan trọng và không khí nhà trường cũng rất quan trọng để làm sao sinh viên họ cảm thấy họ được tự do được giải phóng.

VTTA: Tôi cũng đồng ý với bác là thái độ của người thầy và không khí văn hóa của trường là rất quan trọng. Ví dụ như trường FulBright mà tôi giảng dạy sinh viên ngồi cao hơn giáo viên. Thứ hai là tranh luận thoải mái. Sinh viên có quyền nêu câu hỏi chất vấn phản biện thầy và ông thầy trở thành người đối thoại chứ không phải người đứng ra khư khư bảo vệ ý kiến của mình. Phải có một phương pháp giáo dục một văn hóa đối thoại thì mới có thể đưa ra phương pháp ấy. Thứ ba là chúng tôi có cách để sinh viên truyền đạt ý kiến của mình mà không cần nói trước công chúng. Bên Mỹ có một cái gọi là black box sinh viên có thể gửi thẳng câu hỏi và thầy sẽ trả lời thẳng trực tiếp. Tôi thường khuyến khích bằng cách sinh viên nào phát biểu nhiều có ý kiến sắc sảo cho điểm tham gia chiếm 10 – 15% tổng số điểm.

NN: Tôi cũng muốn nhấn mạnh trên con đường thực hiện triết lý mới thì chúng ta cần phân biệt giữa những cái cơ bản lâu dài với những giải pháp cụ thể để thực hiện. Điều chúng ta cần làm là những giải pháp cụ thể.

VTTA: Để “dĩ bất biến ứng vạn biến” như bác nói thì chúng ta phải đi tới ngọn nguồn của hệ thống giáo dục phương Tây nếu không sẽ chỉ là học lỏm sao chép và chắc chắn sẽ không thành công. Còn nếu đi đến ngọn nguồn thì chúng ta sẽ biết cái gì nên áp dụng vào Việt Nam cái gì cần giữ cái gì nên bỏ.

NN: Những cải cách chắp vá hiện nay của chúng ta có tính chất “học lỏm” rất nhiều.

VTTA: Đúng vậy chúng ta đang học hiện tượng còn những cải cách thì hoàn toàn mang tính chất kỹ thuật chấp vá. Cái khó của Việt Nam là luôn đặt ra chỉ tiêu định lượng bao nhiêu phần trăm tốt nghiệp bao nhiêu trường đại học tỉ lệ giáo viên và học sinh là bao nhiêu… Ngay cả chỉ tiêu 20 nghìn tiến sĩ cũng hoàn toàn vô nghĩa và phi thực tiễn. Đến thời điểm này thì tôi nghĩ Bộ GD – ĐT của mình đang vướng vào những chuyện kỹ thuật như vậy. Còn những thứ sâu sắc nền tảng hơn thì lại bị bỏ quên.

NN: Quan điểm “đào tạo theo khả năng và theo nhu cầu” của Bộ giáo dục và đào tạo rất dễ được hiểu là anh đào tạo đáp ứng nhu cầu hiện tại của xã hội như là mỳ ăn liền. Phải rất cẩn thận ở chỗ này. Trong thực tế thì “mì” đó không ăn liền được. Cử nhân ra trường không có nền tảng tiêu chuẩn thì sẽ không làm việc được và thực tế vừa qua là các doanh nghiệp phải đào tạo lại.

VTTA: Thực ra bằng cách đặt ra mục tiêu ấy không đạt được cả hai vừa không đạt được mục tiêu tạo ra những con người có tính nhân văn cao và có kiến thức phổ quát vừa không tạo ra những con người có tính chuyên muôn cao. Tôi lấy ví dụ như Intel tổ chức cho 200 sinh viên. Cuối cùng có 90 sinh viên đạt điểm tối thiểu của họ. Trong 90 người đó chỉ có 40 người có đủ trình độ Tiếng Anh để làm việc. Rõ ràng chỉ riêng kĩ năng thôi thì không đủ.

Một nghiên cứu của một trường đại học không được công bố theo mẫu điều tra của họ thì chỉ cần 10% sinh viên có óc sáng tạo bằng mức trung bình tức là 90% dưới trung bình – tức là không tạo được những con người có chuyên môn cao. Có một vực thẳm giữa giáo dục và cuộc sống nó không song hành và lệch lạc với nhau.

Nguồn:  Tạp chí Tinh hoa

More...

Độc chiêu ngăn “chảy máu chất xám”

By Trần Hữu Ủy

Việc Chính phủ Trung Quốc mới đây phát đi thông báo tuyển mộ nhân tài trên khắp toàn cầu mà không có sự phân biệt về quốc tịch độ tuổi nam hay nữ... đang gây xôn xao dư luận thế giới. Câu chuyện về tuyển mộ người tài không còn xa lạ ở thế kỷ 21 song những kế hoạch tầm cỡ và đầy tham vọng như vậy thực sự là độc chiêu khiến nhiều quốc gia phải dè chừng.

Cuộc đi săn trí tuệ

Trong tương lai Trung Quốc muốn xây dựng từ 30 đến 50 công ty Nhà nước thành những nhà quán quân quốc gia trong các lĩnh vực như: Ngân hàng Dầu khí Hàng không. Một số công ty hiện có quy mô lớn nhất trên thị trường nội địa do được bảo hộ từ phía Chính phủ nhưng các quan chức Trung Quốc cũng thừa nhận rằng những công ty này kém xa những đối thủ cạnh tranh nước ngoài cả về kỹ năng và hiệu quả bởi họ chưa có những người giỏi nhất để điều hành công ty. Trong đợt tuyển dụng mới này Trung Quốc sẽ tìm người xứng đáng ngồi vào những chiếc ghế Tổng giám đốc Tập đoàn công nghệ năng lượng hạt nhân quốc gia Tập đoàn công trình xây dựng nhà nước Tập đoàn sản xuất ô tô Dongfeng Tổng công ty dệt may. Ngoài ra còn có các vị trí tuyển dụng Phó Tổng giám đốc Công ty quản lý địa than quốc gia Phó Tổng giám đốc Công ty vàng quốc gia...

Dù không phân biệt quốc tịch giới tính nhưng các ứng viên có thể sẽ thuận lợi hơn nếu như họ là các Giám đốc người gốc Trung Quốc nhưng làm việc ở nước ngoài hoặc làm cho những công ty nước ngoài có trụ sở tại Trung Quốc. Yêu cầu đặt ra đối với các ứng viên là “cao và có phần khắt khe” song chế độ lương và đãi ngộ kỷ lục dành cho họ cũng khiến nhiều người mới nghe qua đã cảm thấy “choáng”. Ở vị trí Tổng giám đốc mức lương mỗi tháng sẽ ở mức 6 con số của đồng đô la Mỹ thậm chí còn hơn thế. Ngoài ra họ sẽ được phép đưa chồng/vợ cùng con cái cùng đến sinh sống và học tập ở điều kiện tốt nhất tại đất nước Trung Hoa. Còn đối với các nhân tài là người Trung Quốc hồi hương ngoài khoản lương hàng tháng họ còn nhận được số tiền “chào mừng sự trở lại” khoảng 1 triệu Nhân dân tệ (tương đương 150.000 USD).

Thực tế trong gần 15 năm qua Trung Quốc đã nỗ lực thu hút chất xám là những nhân tài khoa học - kỹ thuật người Trung Quốc từ Mỹ trở về nước làm việc. Tháng 12/2008 chính quyền cũng phát động chương trình “Hàng ngàn nhân tài” với mục tiêu là đưa 2.000 nhân tài về nước trong vòng 5-10 năm. Chính quyền các tỉnh đã khởi động các chiến dịch hấp dẫn tài năng “nhí” từ người Trung Quốc hồi hương.

Giờ đây quan niệm trong giới lưu học sinh Trung Quốc đã có nhiều thay đổi. Thay vì muốn tìm việc làm ở trời Tây họ cho rằng vừa được phát triển sự nghiệp vừa được cống hiến cho Tổ quốc thì việc về nước làm việc là con đường hấp dẫn nhất đối với họ.

Bí quyết của “gã thợ săn” kỳ tài

Nói về sự chuyên nghiệp và hiệu quả nhất khi thực hiện chính sách săn lùng người tài của các nước trên thế giới phải kể đến Singapore. Đảo quốc sư tử được đánh giá là quốc gia bậc thầy về lĩnh vực này. Điều đó cũng dễ hiểu bởi ngay từ khi mới lên cầm quyền cựu Thủ tướng Lý Quang Diệu đã xác định rõ nhân tài là yếu tố then chốt quyết định khả năng cạnh tranh và phát triển của nền kinh tế. Singapore còn xác định rõ rằng nhân tài "ngoại" không chỉ là "nguồn vốn đặc biệt" về kinh tế mà họ còn là "động lực mạnh mẽ cho Singapore phấn đấu liên tục vì những chuẩn cao hơn”.

Nội các đầu tiên của Singapore chỉ có duy nhất 2 người bản địa. Thậm chí ông Lý Quang Diệu còn khẳng định nếu một ngày nào đó bộ máy chính quyền Singapore toàn là người có xuất xứ nước ngoài cũng không có gì quá ngạc nhiên. Giống như Trung Quốc và Mỹ Chính phủ Singapore tuyển chọn nhân tài dựa trên năng lực khả năng đóng góp vào sự phát triển của đất nước này chứ không phân biệt quốc tịch chủng tộc của người nhập cư.

Singapore có quy định rõ ràng lương của lao động bình thường ở Singapore chỉ khoảng 2.000 USD/tháng hoặc cao hơn chút ít. Còn với lao động nước ngoài có kỹ năng tay nghề ngoài việc được hưởng lương theo mức của các nhân tài họ còn được phép đưa người thân đến sống cùng. Họ được cấp giấy phép định cư và nhập tịch lâu dài tại Singpapre với thủ tục chỉ trong... vài ngày. Đây là tốc độ nhập tịch nhanh chóng mặt mà bất cứ người nhập cư nào cũng mong muốn.

Các Bộ trưởng Singapore có mức lương cao hơn tất cả các Bộ trưởng ở những quốc gia giàu có nhất hành tinh đó là những “độc chiêu” để tạo ra sự yên tâm cho lãnh đạo và hạn chế nạn tham nhũng minh bạch hóa Chính phủ đồng thời tạo đà cho các Bộ trưởng dành hết tâm sức cho công việc quản lý hoạch định chính sách. Ở Mỹ lương hàng năm của Tổng thống là 400.000 USD. Ở Anh lương của Thủ tướng là 368.655 USD lương của các Bộ trưởng trong khoảng 196.000-268.000 USD. Trong khi đó lương của Thủ tướng Lý Hiển Long là 2 05 triệu USD/năm.

Tuy nhiên bí quyết để giữ chân người tài của Singapore là biệt đãi người tài không chưa đủ mà cần tạo niềm tin ở họ. Những người tài ngoài thu nhập họ còn có nhu cầu được cống hiến được tôn trọng và được vinh danh. Vì vậy ở Singapore những người tài thực sự được coi là tinh hoa là chìa khóa mở cánh cửa tương lai của đất nước. Không phải ngẫu nhiên tạp chí “Foreign Policy” mới đây đã xếp Singapore là quốc gia toàn cầu hóa nhất trên thế giới với tên gọi “cục nam châm lớn thu hút nhân tài thế giới”.

 Hạ Anh (tổng hợp)

Theo Thế giới Phụ Nữ.

 

 

More...

Thế và Hướng trong việc làm nhà ở hoặc kinh doanh bất động sản

By Trần Hữu Ủy

Địa lý phong thủy ứng dụng quan trọng nhất trong lĩnh vực làm nhà ở hoặc kinh doanh BDS là Thế đất và Hướng nhà.

Thế đất của căn nhà bao gồm các yếu tố sau:

+ Đất làm nhà ở chỗ cao ráo hoặc ẩm thấp. Thế đất chỗ cao ráo tốt hơn chỗ ẩm thấp.

+ Đất thuộc trung tâm thành phố hay các vùng quận huyện ven đô. Vùng trung tâm tốt hơn các vùng ven.

+ Đất làm nhà gần trường học cơ quan hành chính chợ bến cảng gần đường giao thông lớn và có sông rạch uốn lượn từ xa… là tốt nơi có khí mạch vượng. Nên tránh làm nhà ở gần Bệnh viện nghĩa địa ao tù nước đọng bị nước ngập khi triều cường hoặc gần nơi có trạm điện cao thế trạm phát sóng… là các nơi có âm khí quá vượng hoặc khí bị tán loạn.

+  Thế của cuộc đất tốt là cuộc đất bằng phẳng không nghiêng lệch nền đất cao ráo nền nhà phải cao hơn mặt đường nền nhà phải vuông không được méo lệch.

Thế của khu đất làm nhà là yếu tố quan trọng bật nhất vì nó quyết định tính chất tốt hay xấu của khí mạch được sinh ra trong căn nhà đó và nó chính là nguyên nhân trực tiếp ảnh hưởng đến sức khỏe sự thịnh suy an lành cho các thành viên sống trong căn nhà đó.

Thế của cuộc đất làm nhà không bao giờ có thể thay đổi được vì nó phụ thuộc vào từng vị trí của mỗi thành phố quận huyện phường xã. Nó quyết định giá trị kinh tế của ngôi nhà đó cũng như đời sống văn hóa xã hội. Thế đất tốt nên có khí mạch vượng khí mạch vượng thì sinh ra người phúc hậu có trí tuệ dễ dàng thành công trong cuộc đời. Cuộc sống sẽ an khang thịnh vượng con cháu đời đời được hưởng phúc lộc của tổ tiên.

Tóm lại địa lý phong thủy quan tâm đến thế đất làm nhà vì nó tạo ra sinh khí trong căn nhà đó sinh khí vượng thì người sống trong căn nhà khỏe mạnh và hạnh phúc. Sinh khí suy thì người sống trong căn nhà đó sẽ ốm đau kéo dài cuộc sống sẽ khó khăn. Đó chính là lý khí của sự phối hợp giữa gió – nước – đất trong căn nhà đó tạo thành nên mới gọi là địa lý phong thủy.

Hướng của căn nhà là điều thứ yếu vì hướng của căn nhà phụ thuộc vào bát quái bản mệnh của chủ nhà. Địa lý phong thủy chia ra 2 loại hướng nhà đó là: Hướng nhà thuộc Đông Tứ Trạch gồm các quẻ Ly (hướng Đông)– Khảm (Bắc) – Chấn (Nam)– Tốn (Đông Nam) và Tây Tứ Trạch gồm các quẻ Càn (Tây Bắc) – Khôn (Tây Nam) – Cấn (Đông Bắc) – Đoài (Chính Tây).

Thế của cuộc đất làm nhà là quan trọng hàng đầu vì cuộc đất đã có sẵn khí Sinh – Vượng mà thiên nhiên đã ban tặng cho nó bao đời nay (ví dụ như đất ở Hà Nội Sài Gòn hay các đô thị khác). Nếu làm nhà trong các cuộc đất đó thì đương nhiên được thụ hưởng và kế thừa khi Sinh – Vượng đã có sẵn. Nếu đất làm nhà ở vào vị tri khí Sinh – Vượng có sẵn thì hướng nhà cũng chẳng quan trọng lắm. Điều cốt lõi cơ bản của hướng nhà là dựa vào bát quái bản mệnh của chủ nhà để tìm hướng hợp với bát quái nghĩa là tìm hướng để đón nhận khí thiên can của trời (sinh khí – diên niên – phước đức – thiên y) đi vào trong căn nhà đó. Nếu thế đất làm nhà đã tốt lại được thêm hướng tốt thì căn nhà đó khí mạch thịnh vượng. Đó là điều các nhà địa lý và mọi người mong muốn. Nếu thế đất làm nhà tốt nhưng vì một lý do nào đó hướng nhà không được hợp với tuổi của chủ nhà thì có thể điều chỉnh hướng nội cục trong căn nhà đó như hướng cửa chính bàn thờ hướng bếp bàn làm việc giường ngũ sao cho phù hợp với hướng tốt của chủ nhà thì căn nhà đó vẫn có khí Sinh – Vượng tốt như thường.

“Trong cái tốt có cái xấu và trong cái xấu có cái tốt” Do đó cần phải biết lựa chọn cái tốt (Thế) trước và khắc phục cái xấu (Hướng) sau không được cầu toàn. Vì thế khi bàn về Thế và Hướng trong địa lý phong thủy làm nhà thì điều cần thiết là phải biết vận dụng “Dịch lý đông phương” làm cơ sở và nền tảng lý luận sau đó phải kết hợp với thực tế cuộc sống hiện tại để có sự so sánh lựa chọn và đề ra phương pháp khắc phục. Chế hóa biến cải cái chưa tốt thành cái tốt cái đã tốt thành tốt hơn. Tránh áp đặt cố chấp bảo thủ theo các trường phái phong thủy khác nhau để rồi làm rối loạn niềm tin của gia chủ khi mời thầy tham vấn.

Trần Hữu Ủy - Tháng 4/2011

Tài liệu tham khảo:

- Phong Thủy - Dịch lý dùng cho giám đốc. Giảng viên Nguyễn Như Ý.

- Phong Thủy trong kinh doanh Bất động sản. Giảng viên Nguyễn Như Ý.

 

 

More...

Nước Lào không còn…chậm

By Trần Hữu Ủy

Người Lào tưởng là “chầm chậm” và là anh em của Việt Nam thì không có nghĩa ”tình hữu hảo là trên hết” và các bạn kiểu gì cũng đi sau mình. Trong thời đại toàn cầu hóa lợi nhuận quan trọng hơn tình bạn.

Quan hệ tình thân giữa hai quốc gia đặc biệt này đã thay đổi. Người Mường định triển khai dự án thủy điện Xayaburi bất chấp tác động với các nước ở hạ lưu sông Mekong nhất là Việt Nam và chỉ tạm ngưng khi bị phản đối mạnh mẽ từ phía Việt Nam.

Theo dự kiến dự án xây dựng thủy điện Xayaburi được Thái Lan đầu tư 3 5 tỉ USD với cam kết Lào bán điện cho nước này 95% sản lượng điện sản xuất ra được. Với công suất thiết kế đạt 1.260 MW/năm Lào sẽ thu được khoảng gần 1 tỉ USD từ việc xuất khẩu điện.

Với 6 3 triệu dân và tổng thu nhập quốc dân chỉ hơn 6 tỉ USD (năm 2010) thì đó là “cái gì” không thể cưỡng lại vì lợi nhuận quá khủng khi “bán nước” theo đúng nghĩa đen.

Trong nhiều năm VN vẫn bán điện giá rẻ cho Lào. Để đổi lại  nếu dự án trên đi vào hoạt động thì VN mua được khoảng 5% quá ít ỏi so với những gì mà VN đã giúp các bạn Lào từ trước tới nay.

Hơn thế nữa  đập thủy điện Xayaburi làm cho phù sa không về Nam Bộ hàng triệu hectar trồng lúa bị nhiễm mặn cá tôm sẽ hết mà không cần đến một biến đổi khí hậu nào. Biến đổi sắc thái của tình bạn không kém nguy cơ biến đổi khí hậu. Liệu VN còn đứng mãi trong những quốc gia xuất khẩu gạo lớn nhất thế giới?

Nhớ lần đi qua Vientiane thấy người Trung Quốc xây dựng sân vận động Sea Games 25 triệu đô la rồi ngoại thành có những làng toàn người Hoa mới nhập cư.

Câu chuyện không đơn giản là tiền 1 tỷ đô la hàng năm lợi nhuận khi ngăn sông làm thủy điện. Mà đó là cách làm bạn của các bạn cũng khác xưa.

Trong lần công tác mấy năm trước tôi ở trong khách sạn Lao Plaza tại thủ đô Vientiane. Mỗi sáng trong thang máy được thay một chiếc thảm đề “thứ” trong tuần. Thứ Hai là thảm Monday thảm Chủ Nhật có tên Sunday. Ước muốn thay đổi của người Lào đã len lỏi đến cả những tấm thảm.

Mong chúng ta đừng ngủ quên trong tình yêu. Một lúc nào đó người yêu đi với đại gia ta nhận ra thì đã quá muộn. Tình thường đi với tiền.

Nước Lào không còn chậm. Mà người chậm lại là chúng ta. Nhớ bài viết Chầm chậm tới Lào các bạn đọc lại và suy ngẫm.

Tác giả: Hiệu Minh (blog hieu minh)

LB:

Trong 1 comment tác giả bài viết kể rằng: “Tổng Cua viết entry này nhớ lại thời thơ ấu. Anh chị em trong nhà luôn coi Cua chậm nhất ngốc nghếch và có lẽ chẳng làm nên tích sự gì.

Ấy thế mà bỗng một hôm lão Cua xách vali du học bên Tây. Anh chị em trong nhà mới ngã ngửa.

Đừng bao giờ coi thường kẻ chân yếu tay mềm”.

Trong nhà tui cũng có chuyện tương tự. Chú út lúc nhỏ học hành tàn tàn không “nổi tiếng” ở trường như các anh chị. Người cũng nhỏ con làm việc gì cũng chầm chậm… bẳng đi mấy năm học đại học chú được giữ lại trường làm giảng viên lấy được học bổng đi học thạc sỹ tiến sỹ ở nước ngoài. Bây giờ mỗi năm đi giảng dạy hội thảo ở nước ngoài hàng chục lần.

Các anh chị em có người cũng đã làm việc cho các tổ chức công ty nước ngoài cũng đã đi nước ngoài nhiều lần nhưng chưa ai đạt tầm “công dân toàn cầu hóa” như chú.

More...

Thuế lạm phát

By Trần Hữu Ủy

Khi lạm phát xảy ra đồng tiền sẽ mất giá. Vậy phần mất đi của người nắm giữ tiền mặt sẽ đi đâu? Câu trả lời đơn giản là vào “túi” của Nhà nước thông qua “thuế lạm phát”.
alt
Với cùng một lượng tiền mặt như nhau nhưng khi lạm phát xảy ra sau một thời gian người giữ tiền sẽ mua được ít hàng hóa hơn. Ví dụ với mức giá tăng đến 17 96% trong năm 2010 và giả sử 1kg lương thực có giá 10 nghìn đồng vào đầu năm thì 100 nghìn đồng sẽ mua được 10kg nhưng cuối năm chỉ còn 8 5kg. Tính bình quân trong năm 2010 những người giữ tiền mặt đã mất 11 75% giá trị tài sản của mình khi so với rổ hàng hóa chung của cả nền kinh tế.

Phần mất đi của người nắm giữ tiền mặt sẽ đi đâu? Câu trả lời đơn giản là vào “túi” của Nhà nước thông qua “thuế lạm phát”.

Lạm phát được định nghĩa là mức tăng giá chung của nền kinh tế mà nguyên nhân chính của nó là lượng tiền tăng cao hơn lượng hàng hóa sau một thời gian. Hiểu một cách đơn giản năm ngoái trong nền kinh tế có 100 đồng và 100 đơn vị hàng hóa thì giá cả sẽ là 1 đồng/hàng hóa. Năm nay do Chính phủ in thêm tiền nên trong nền kinh tế có thêm 10 đồng và tổng số tiền sẽ là 110 đồng. Với giả sử số hàng hóa vẫn không thay đổi thì giá của một hàng hóa sẽ là 1 1 đồng hay tăng 10%.

Bằng việc in tiền để mua hàng hóa trong nền kinh tế của mình Nhà nước đã làm giảm giá trị (sức mua) của lượng tiền đang có. Một cách gián tiếp Nhà nước đã đánh thuế lên những người nắm giữ tiền mặt. Đây chính là thuế lạm phát.

Thuế lạm phát là thứ thuế mà hầu như nước nào cũng có nhưng nó có tính lũy thoái mà hiểu một cách đơn giản người có thu nhập thấp hơn phải chịu mức thuế suất cao hơn.

Ví dụ một người có thu nhập 1 triệu đồng phải đóng thuế 200 nghìn chắc chắn thấp hơn số thuế 1 triệu đồng của người có thu nhập 10 triệu đồng. Tuy nhiên trong trường hợp này người có thu nhập thấp hơn phải chịu thuế suất gấp đôi (20% so với 10%) người có thu nhập cao. Điều này ngược với nguyên tắc công bằng dọc trong thuế khóa người có khả năng thấp hơn phải chịu mức thuế thấp hơn.

Nguyên nhân gây ra tính lũy thoái của thuế lạm phát là do việc tăng giá trong nền kinh tế theo khuynh hướng các mặt hàng thiết yếu như lương thực thực phẩm - rổ hàng hóa tiêu dùng chủ yếu của người nghèo - thường cao hơn rất nhiều so với những mặt hàng khác nhất là những hàng hóa cao cấp - loại hàng hóa chiếm một tỷ phần chi tiêu lớn của những người khá giả hơn.

Ví dụ nếu thu nhập của một người chủ yếu dành cho lương thực thực phẩm thì năm 2010 họ phải “đóng thuế” khoảng 17% trong khi nếu chi cho đồ uống hay thiết bị và đồ dùng gia đình thì mức thuế chưa bằng một nửa con số nêu trên. 

Tóm lại thuế lạm phát là thứ thuế tồn tại trong hầu hết các nền kinh tế nhưng nó có tính lũy thoái đánh vào người nghèo gây ra bất công trong xã hội nên cần phải hết sức hạn chế bằng việc kéo mức tăng giá xuống càng thấp càng tốt (thông thường là một vài phần trăm ở các nước phát triển và dưới 5% ở các nước đang phát triển).

Có một điểm cần lưu ý khác là sở dĩ bất kỳ một Chính phủ nước nào cũng có thể in tiền và công chúng sẽ sử dụng chúng là do uy tín của Chính phủ. Nói một cách khác đằng sau giá trị của đồng tiền một nước nào đó chính là uy tín của Chính phủ. Do vậy việc in và sử dụng tiền cần phải tính toán hết sức cẩn thận.
 
Huỳnh Thế Du
 
 

More...

Giấy chứng nhận làm ... Người

By Trần Hữu Ủy

Trên đoàn tàu cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng chừng đi làm thuê hạch sách:

-Vé tàu!

Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi cuối cùng tìm thấy vé nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.

Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh cười trách móc:

- Đây là vé trẻ em.

Người đàn ông đứng tuổi đỏ bằng mặt nhỏ nhẹ đáp:

- Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao?

Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi:

- Anh là người tàn tật?

- Vâng tôi là người tàn tật.

- Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.

Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp:

- Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật không biết làm thế nào tôi đã mua vé trẻ em

Cô soát vé cười gằn:

- Không có giấy chứng nhận tàn tật làm sao chứng minh được anh là người tàn tật?

Người đàn ông đứng tuổi im lặng khe khẽ tháo giầy rồi vén ống quần lên – Anh chỉ còn một nửa bàn chân.

Cô soát vé liếc nhìn bảo:

- Tôi cần xem chừng từ tức là quyển sổ có in mấy chữ “Giấy chứng nhận tàn tật” có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật!

Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng giải thích:

- Tôi không có hộ khẩu của địa phương người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra sự cố ông chủ bỏ chạy tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định…

Trưởng tàu nghe tin đến hỏi tình hình.

Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu mình là người tàn tật đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật …

Trưởng tàu cũng hỏi:

- Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu?

Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật sau đó anh cho Trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình.

Trưởng tàu ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn cứ nhất quyết nói:

- Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.

Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý chỉ có bốn đồng hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc:

- Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm xin ông mở lượng hải hà giơ cao đánh khẽ nương bàn tay cao quý tha cho tôi.

Trưởng tàu nói kiên quyết:

- Không được.

Thừa dịp cô soát vé nói với Trưởng tàu:

- Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than coi như làm lao động nghĩa vụ.

Nghĩ một lát trưởng tàu đồng ý:

- Cũng được.

Một đồng chí lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi tỏ ra chướng tai gai mắt đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu hỏi:

- Anh có phải đàn ông không?

Vị trưởng tàu không hiểu hỏi lại:

- Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không?

- Anh hãy trả lời tôi anh có phải đàn ông hay không?

- Đương nhiên tôi là đàn ông!

- Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem?

Mọi người chung quanh cười rộ lên.

Thừ người ra một lát vị truởng tàu nói:

- Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây lẽ nào lại là đàn ông giả?

Đồng chí lão thành lắc lắc đầu nói:

- Tôi cũng giống anh chị chỉ xem chứng từ không xem người có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông không có giấy chứng nhận đàn ông không phải đàn ông.

Vị trưởng tàu tịt ngóp ngay một lúc không biết ứng phó ra sao.

Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành:

- Tôi không phải đàn ông có chuyện gì ông cứ nói với tôi.

Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta nói thẳng thừng:

- Cô hoàn toàn không phải người!

Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành nói the thé:

- Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì?

Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh cười ranh mãnh ông nói:

- Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận “người” của cô ra xem nào…

Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.

Chỉ có một người không cười.

Úc Thanh (TQ)

Vũ Công Hoan dịch

( Theo Chungta.com )

More...

Có một Việt Nam đẹp lạ!

By Trần Hữu Ủy

Chắc hẳn bạn sẽ không thể nhận ra một đất nước Việt Nam với những con người và phong cảnh đẹp kỳ diệu đến thế! Một Việt Nam chân thực qua con mắt của bạn bè quốc tế.

alt
Buổi sương sớm trên Vịnh Hạ Long.

  alt  


alt 
Ruộng bậc thang ở Sapa đẹp như tranh vẽ.

 alt
Em bé chăn trâu - một cảnh tượng vô cùng quen thuộc ở khắp các làng quê Việt Nam. Có thể nói đây là một trong những hình ảnh đặc trưng nhất khi nhắc đến Việt Nam.  

alt 
 
alt  
alt 
Phố phường Việt Nam lúc nào cũng đông như mắc cửi. Và đó còn là nỗi sợ hãi  lớn nhất đối với mỗi vị khách du lịch ngoại quốc.  

alt 
Những gánh hàng rong nặng trĩu cữu kịt rong ruổi trên khắp các con phố và mọi nẻo đường.  

alt
 
Một thanh niên đội mưa dắt xe trong ngày mưa lũ ngay giữa... trung tâm thành phố.  

alt 
Một phụ nữ tần tảo đưa đò trên sông Thu Bồn.

alt
Hoàng hôn tím mộng mơ trên bãi biển Cửa Lò.  

alt
Những cồn cát nổi tiếng với nắng và gió ở Bình Thuận.  

alt
Cánh rừng sau cơn mưa trong vườn quốc gia Ba Vì.  

alt
Những thiếu nữ trong tà áo dài truyền thống của phụ nữ Việt Nam đang thắp hương và thỉnh cầu tại chùa Tây Phương.  

alt 
Một phụ nữ Huế với gánh hàng lưu niệm. 

  alt
Ẩm thực đường phố phong phú của Việt Nam.

alt

alt
 
Và một đô thị cổ Hội An đẹp đến ngỡ ngàng.

alt
Hình ảnh những người mẹ bồng con trên bãi biển Mũi Né Phan Thiết  trong buổi chiều tà. Chị đang chờ người chồng trở về với  chuyến tàu cá đầy khoang.
  

alt
 Làng quê Việt yên bình là thế!

alt
alt
Người Dao Đỏ ở Sapa.
  

alt
Một em bé người Mông Hoa ngủ trên lưng mẹ.

alt
Xe máy cũng là một đặc trưng của Việt Nam khi đi tới bất kỳ đâu cũng thấy sự xuất hiện của nó.
"Ở Việt Nam chúng tôi thấy hầu hết mọi thứ đều có thể chất lên một chiếc xe máy từ vật liệu xây dựng hàng hóa hay thậm chí là ...cả một gia đình."

alt
Những em bé Việt đều hồn nhiên và đáng yêu.

alt
 
Đường phố Hà Nội tấp nập về đêm và những con người bán bóng bay dạo liêu xiêu  dưới ánh đèn vàng.

alt 
Một cặp tình nhân trao nhau nụ hôn vội ngọt ngào trên phố khuya!

Nguồn: Baomoi.com

More...